Đâu đó reo ca lời xưa cũ
Thấy lại dáng người bỗng thảnh thơi..
Thảnh thơi,đối với tớ trong phút giây này đây,nó thật xa,
như 1 cái gì đó sao quá u mờ,xa xỉ mà chưa mấy dám nghĩ,
đối vs 1 con ng hay tử kỉ,hay điên loại cứ buồn là lại
lên blog thế này có quá lắm ko?
Tớ thấy sao đời quá bất công,ông trời,nhiều lần xin,cầu rồi
1 cơ hội thôi,sao cũng ko thấy chứ!! hahahahahaha
ông nào,chả có ông nào cả....
Đọc lại tin nhắn,những điều xưa lắm rồi,tìm thấy chiếc điện
thoại ngày xưa ấy,sao mừng rỡ quá rồi khi đọc lại lại như
....như thế naod bây giờ,chỉ mong 1 nguwoif hiểu cảm giác của mình thôi...
sao khó quá vậy......tôi ghét bản thân tôi,tao căm thù m Hán chó chết ạ....đồ khốn nạn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét