Cái tâm này vẫn cứ mong đợi,chẳng biết làm sao để nói lên cả....chỉ biết nhờ mấy vần thơ này mà thôi.... Cái tâm này vẫn vẹn một lòng,cái tâm ấy có biết lắm không?
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
Chiều
Chiều một mình chạy dọc con đường làng
Âm thầm nhớ nhớ tên người xa
Gió ơi gió hỡi có chăng hãy bay đến
Hãy giúp tôi gửi đến em một chút
Một chút nỗi nhớ,một chút thôi gió nha
Âm thầm nhớ nhớ tên người xa
Gió ơi gió hỡi có chăng hãy bay đến
Hãy giúp tôi gửi đến em một chút
Một chút nỗi nhớ,một chút thôi gió nha
Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013
Đêm dở hơi
....Tôi thẩn thờ ngu ngơ bên máy tính
Và đêm về ngơ ngẩn thức làm thơ
Trang blog này thay tình tôi mộng mơ
Xin người chớ vội trách tôi người nha...
Và đêm về ngơ ngẩn thức làm thơ
Trang blog này thay tình tôi mộng mơ
Xin người chớ vội trách tôi người nha...
Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013
Cầu cho những nụ cười sẽ hé trên môi hai bạn
Hôm qua nghe hai người bạn thân đã có những ý định xa nhau....thực lòng họ rất đẹp đôi,từ những hành động,những câu đùa cợt,những ánh mắt,nụ cười,câu nói mình đã đc thấy mà không lỡ nào nhìn vậy....rất muốn làm một điều gì đó....mong nguyện cho họ sẽ quay lại với nhau....thực lòng cầu cho 2 bạn...K+D=forever
,
Một buổi chiều buồn...
Nhớ một buổi chiều khác...
Nhớ những ngại ngùng ban sơ....
Nhớ những gương mặt lạ chăm chăm nhìn.......
Nhớ khuân mặt của một người cùng tuổi....thật lạ....
Nhớ những thắc mắc không nói nên lời.........
Nhớ ngày đầu tiên.....
...........................................cấp 3 ơi!
Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013
Tôi muốn
Tôi muốn tìm lại mình của những ngày xưa
Trong veo như sương, hồn nhiên như nắng
Tôi muốn hét lên những nghĩ suy bao đêm dài thiêu đốt mình trong yên lặng
Để lại được tin, được nhung nhớ, được dại khờ...
Tôi muốn được là tôi trong mỗi phút, mỗi giờ
Can đảm trao đi yêu thương mà không cần nhận lại
Tôi muốn cuộc sống vô tư như một thời bé dại
Không giây phút bon chen, gian dối, lọc lừa...
Tôi mơ được hoá thành những cơn mưa
Mang chút hồn nhiên cho đời sau những chuỗi ngày đầy nắng
Tưới mát những tâm hồn khô cằn bởi bao đêm dài thức trắng
Những gì qua rồi, cứ để nó qua đi...
Tôi muốn cuộc đời không còn nữa những cuộc chia xa
Người ta gặp nhau, yêu nhau, và sẽ cùng nhau đi đến cuối
Tôi muốn sống trọn vẹn để sau này không có gì phải tiếc nuối
Để những ngày nắng - mưa, cũng sẽ hoá nụ cười...
Trong veo như sương, hồn nhiên như nắng
Tôi muốn hét lên những nghĩ suy bao đêm dài thiêu đốt mình trong yên lặng
Để lại được tin, được nhung nhớ, được dại khờ...
Tôi muốn được là tôi trong mỗi phút, mỗi giờ
Can đảm trao đi yêu thương mà không cần nhận lại
Tôi muốn cuộc sống vô tư như một thời bé dại
Không giây phút bon chen, gian dối, lọc lừa...
Tôi mơ được hoá thành những cơn mưa
Mang chút hồn nhiên cho đời sau những chuỗi ngày đầy nắng
Tưới mát những tâm hồn khô cằn bởi bao đêm dài thức trắng
Những gì qua rồi, cứ để nó qua đi...
Tôi muốn cuộc đời không còn nữa những cuộc chia xa
Người ta gặp nhau, yêu nhau, và sẽ cùng nhau đi đến cuối
Tôi muốn sống trọn vẹn để sau này không có gì phải tiếc nuối
Để những ngày nắng - mưa, cũng sẽ hoá nụ cười...
Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013
Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược
Một ngày trong giấc ngủ bật cười giờ mới biết đc ý nghĩa của hoa quỳnh
thấy mình xanh như chiếc lá
cứ vươn mãi tới bầu trời đầy sao...
Tôi vươn mãi tới đó
lòng tràn đầy mỏi mệt
có lẽ nào tình yêu trở thành thói quen
chút thay đổi cũng làm tôi sợ hãi
tôi đi qua biên giới chính mình
như đi qua cái chết
Có lẽ nào phải suy nghĩ lại
như một ai đó nói về giấc mơ
thật lạ
tôi chưa hề tưởng tượng ăn năn
về cái gọi là sự thật
tôi chưa bao giờ hối tiếc dày vò
về cái gọi là hư ảo
có lẽ nào phải suy nghĩ lại về những gì mình chưa kịp làm
ngay cả giấc mơ cũng thành có lỗi
Tôi đã mải miết đi dù rã rời mệt mỏi
những hành trình thói quen
hãy cho tôi xanh biếc với bầu trời đầy sao
đừng ai gọi tôi ngoảnh lại...
thấy mình xanh như chiếc lá
cứ vươn mãi tới bầu trời đầy sao...
Tôi vươn mãi tới đó
lòng tràn đầy mỏi mệt
có lẽ nào tình yêu trở thành thói quen
chút thay đổi cũng làm tôi sợ hãi
tôi đi qua biên giới chính mình
như đi qua cái chết
Có lẽ nào phải suy nghĩ lại
như một ai đó nói về giấc mơ
thật lạ
tôi chưa hề tưởng tượng ăn năn
về cái gọi là sự thật
tôi chưa bao giờ hối tiếc dày vò
về cái gọi là hư ảo
có lẽ nào phải suy nghĩ lại về những gì mình chưa kịp làm
ngay cả giấc mơ cũng thành có lỗi
Tôi đã mải miết đi dù rã rời mệt mỏi
những hành trình thói quen
hãy cho tôi xanh biếc với bầu trời đầy sao
đừng ai gọi tôi ngoảnh lại...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



+(2).gif)
.jpg)