Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

^^

- Tặng cho ai một chút bình yên
- Xoá trong ai hết nỗi buồn phiền
- Để sớm mai mỗi khi thức dậy
- Thấy yêu đời,và sống thật hồn nhiên

29/11/2015

cảm ơn Trầm,trái tim tớ đã và sẽ chỉ có c thôi!

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Trầm ơi

Lâu nay tôi thấy ở lòng tôi
Như có tơ vương đến một người
Người ấy, nhưng mà tôi chả nói
Tôi đành ngậm miệng nữa mà thôi.

Tớ xin lỗi vì đã nói" không yêu thầm Trầm nữa"

Heraclitus từng nói: “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Nhưng tương đối, cuộc sống cũng có những thứ tuần hoàn: mưa rơi, nước chảy, những giây, những phút của dòng thời gian…Vậy thì có hay không nếu ta có thể trở lại con đường mà ta đã đi qua, để chiêm nghiệm và nhìn lại chính mình. Để rồi đến cuối con đường, ta lại có cơ hội bước tiếp một con đường mới hay trở về tìm lại những năm tháng đã qua? Nơi ta muốn đến đôi khi là nơi ta đã bắt đầu, mọi thái cực đều quay về khởi điểm....

Click vào đi

i am sorry

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Làm sao bây giờ

Bạn bảo bạn sắp không còn là FA nữa rồi...:((((

Ông trời ơi......

Này

- Tặng cho ai một chút bình yên
- Xoá trong ai hết nỗi buồn phiền
- Để sớm mai mỗi khi thức dậy
- Thấy yêu đời,và sống thật hồn nhiên

Ừ, có thương nhau, thì đừng để đó…

CÓ THƯƠNG NHAU THÌ ĐỪNG ĐỂ ĐÓ!

Có những người đến và ra đi trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai đó cũng đều mang cho riêng mình một sứ mệnh.
Có người làm ta đau đến quặn lòng, có người làm ta nhớ thương đến mờ quá khứ, cũng có những người khiến ta vui vẻ và hạnh phúc viên mãn mãi về sau. Nếu là một người phù hợp sẽ dừng chân đúng lúc, sẽ cầm tay ta và cùng ta đi an nhiên không một chút ưu phiền. Nhưng nếu nhận ra người đó, hãy chủ động nắm tay, chứ đừng lơi tay…

Con người ta nhiều khi nuôi cho mình quá nhiều ảo vọng. Họ tin vào những thứ gọi là bất diệt và sự hoàn hảo đến trùng lặp của duyên số. Thật ra, chẳng có ai có thể đợi chờ ai mãi mãi, cũng chẳng có điều gì đảm bảo rằng duyên số của chúng ta sẽ còn, sẽ được ghép cặp với một người không vào lúc này thì vào thời điểm khác…

Họ vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn tin rằng những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau, dù có đi xa nhau thế nào đi chăng nữa…

Niềm tin đó vốn dĩ không sai, tình yêu đó vốn dĩ cũng chẳng có tội tình gì để mà phũ bỏ. Chỉ có điều, trái đất này vẫn quay đó thôi, và một người đã ra đi có ai chắc rằng người kia sẽ mãi là người ở lại?

Khi đã cùng đi một vòng liệu có đủ can đảm nhìn ra nhau thêm một lần nữa sau bao nhiêu đổi dời của số phận hay không?

Những người có đức tin nói rằng, yêu nhau, thương nhau thì để đó, nếu là chân tình thì sẽ lại tìm thấy nhau và hạnh phúc bên nhau.

Nhưng sự thật thì sao? Thời gian vốn là kẻ vô tình bạc bẽo, kể cả khi người kia muốn dừng chân chờ đợi thì thời gian vẫn sẽ thực thi nhiệm vụ của nó mà thôi.

Sau rất nhiều ngày chờ đợi, sau khi đã đi qua rất nhiều cung đường của cả nỗi nhớ và niềm tin, chúng ta đối diện với nhau, nếu còn, có chăng là thứ tình cảm đã cũ, nhờ nhờ cảm xúc, và quên đi rằng chúng ta cũng từng hẹn hò sẽ chờ đợi.

Vậy nên, khi yêu thương một người, đừng để đó!

Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy dũng cảm để theo đuổi, dũng cảm cho họ biết được lòng mình.

Khối tình cảm khờ khạo dẫu có không được chấp nhận thì chúng ta cũng sẽ không thấy hối tiếc vì đã không được nói rõ lòng mình.

Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy đi cùng người ấy ngay khi có thể, đừng nán chân để chờ đợi, bởi nếu ta là người chờ đợi, sẽ lập tức có kẻ khác chen vào. Chuyện tình cảm chỉ dành cho hai người nhưng cuộc sống lại dành cho trăm vạn người.

Ừ, có thương nhau, thì đừng để đó…

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Có những điều đã xảy ra


Vài ngày nay có bao điều xảy đến
Cảm giác lạ bỗng dậy lên trong tôi
Cái cảm giác của một thời đã khuất đi
Trong trái tim xẫm màu rêu phong
Có phải nó,chính nó đấy đùng không?
Một chữ yêu đã lâu rồi chưa nghĩ
....
Bạn ở xa,biết tôi sầu điêng lòng?
Bạn ở xa,có đến khi tôi buồn
Lúc lạnh nóng,lúc nhập nhừng trong tim
Tôi  vẫn khờ nâng mảnh vỡ hư haoĐể vẽ nên khung trời màu nỗi nhớVà mãi hỏi 1 câu với bao điều dối mình từng ngày
Bạn biết không
Bạn đã bảo tôi đi tìm phần khác của trái tim
Khi con tim tôi đã lạc mất trên đường bạn đi
...
Giờ tôi như đứa trẻ vừa khóc
Có cô bé ân cần và dịu dàng
Cá tính lắm và mộc mạc chân tình
Nụ cười ấy,con người ấy làm tôi sao xuyến mất rồi
Trái tim này ngày xưa đã rơi
Mà giờ đây,có phải đã về đây
Xin người xa đừng về lúc chốn đêm,hay để tôi được là đứa trẻ và tập theo nụ cười của cô bé ấy
Tôi yêu cô ấy mất rồi


Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

9/6/2013

Ngẩng đầu soi lịch,hét thật to
Thịnh lòng một chốc ngỡ thời gian trôi
Câu chuyện lòng sắp sang trang nữa
Biết chăng chi bạn hiền chốn xa ơi
Ngày ấy gần đến lòng mình hững lại
Khi chuyện năm qua và bây giờ đã khác
Nhớ sao những phút ngồi lại bên nhau
Nhớ sao những tiếng cuwoif nức nở
Những tiếng chào hỏi ôi chao quá dịu ngọt
Những điều đó len lỏi mãi trong tìm.....
Mà giờ xót đắng một khoảng
Lỗi mình mà,đâu phải tại ai đâu
Cho chết đi cái thói xấu muôn thuở
Đề chừa đi,giữ lại một tấm tình
Người quay đi xin cũng đừng quên ngoảnh lại
Nó ngốc cũng đôi chi mà thôi
Cũng tại nó quá thuwong,quá mến,quá ....người mà lên
..........
Năm nay,1 tháng 19 ngày sắp đến
26 tháng 10 chứ đâu xa
Xin hãy cứ như thuở mười mươi tám đó
Để tôi còn mãi một nụ cười.....

Hết trò

Tôi tặng người một tình yêu nồng cháy
Thầm khắc  ghi điều ấy trong tim
Trái tim đó,ở đâu ? Tôi vẫn mãi đi tìm
D
ù mệt,dù say,dù cay ,dù đắng.......chờ tôi nhá....

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Nếu được yêu nữa?

Nếu được thương yêu ai lần nữa tôi sẽ không ngần ngại mà ại chọn bạn....

Chợt nhớ người,điện thoại ơi

Lặng lẽ nhìn tin nhắn, cạn niềm tin
Xóa dòng tin, không xóa được lòng mình

Tôi ngốc vì yêu người mà......

Mưa ầm ã ... xong rồi thôi                  
Lá vẫn thế úa rơi như còn hạ Cũng như người khi lỡ giận tôi thôi
Chỉ một thoáng vội nát lòng lo lắng ...người ơi !               
Gió lạnh se lòng ..
Rức mãi không thôi
Đôi dòng thơ nói nên người nơi xa hiểu cho
Cũng lúc nắng,lúc mưa,lúc gió hay nặng âm
Tôi ngu ngốc chẳng hiều vì sao
...........hay vì yêu quá có phải chăng?

Sao vậy,

Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi 
đúng không

Đêm mưa nhớ

Ta ngu khờ nâng mảnh vỡ hư hao                         Để vẽ nên khung trời màu nỗi nhớ
Kỉ niệm buồn vui ôi mưa buồn xóa sạch
Vết chân người nên đã hóa rêu phong.....

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Tiểu Triêu

Mở tung một cánh cửa lòng
Gửi người muôn dặm cái không có gì!

Tha thứ nhé, hồn ơi tha thứ nhé!
Đây những lời xin lỗi.........Người là phần không
thể thiếu với ta

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Sáng nay,1 chút đượm buồn

Sáng nay nghe bài" Sẽ có người cần anh" mà sao lòng cứ chùn xuống...Nhưng rồi lại mỉm cười vì hiện tài và ngày nào mai kia sẽ dần tan đi mọi điều đã qua...đã thử quên rồi,và đêm qua sao lại vớ vẩn,linh tinh quá vậy...Chỉ 1 chút,1 từ mà đã làm mọi thứ như ngyaf hôm qua...
phải chăng điều tớ quên là những kỉ niệm ko vui ko?

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

1 chút

Nếm một chút buồn lang thang một lối                     

Tìm một khóe môi nửa đời chờ đợi
Yêu một nụ cười chết vội vu vơ…

Chỉ một bàn tay mà hạnh phúc đơn sơ
Chỉ một ánh nhìn mà thấy lòng ấm áp
Chỉ một thoáng thờ ơ mà lạnh giá đến vô cùng

Chỉ chút cợt đùa mà suy nghĩ mông lung
Chỉ chút vô tư mà chợt lòng xao xuyến
Chỉ mới cách xa đã như thuyền nhớ bến
Chỉ mới hiểu lòng đã vội mến cùng thương

Chỉ một lỗi lầm mà tột cùng sám hối
Chỉ lạc một lần mà cả đời tìm lối.
B
ạn ơi tôi nhớ 1 chút ngày ấy.......
To Top Page Up Page Down To Bottom Auto Scroll Stop Scroll
Blogger Gadgets